Tâm tình của người xứ Nghệ qua những bài thơ hay

Nói đến xứ Nghệ là nói đến hai tỉnh Nghệ An và Hà Tĩnh. Suốt chiều dài lịch sử, hai tỉnh vẫn là một, gọi là trấn Nghệ An. Mãi đến năm 1831 Hoàng đế Minh Mạng mới tách vùng đất phía nam xứ này thành lập một đơn vị hành chính riêng, gọi là đạo Hà Tĩnh (đạo nhỏ hơn trấn và vẫn trực thuộc trấn Nghệ An)

Xứ Nghệ nằm trong dải đất hẹp miền Trung, sách vở thường gọi vùng này là “ chiếc đòn gánh gánh hai đầu đất nước”. Cách ví von đã gợi lên sự mệt nhọc rồi. Nhưng đây lại chính là nơi địa linh nhân kiệt. Vùng đất này đặc biệt lắm. Mời bạn đọc những trải lòng của những nhà thơ xứ Nghệ, bạn sẽ hiểu hơn và yêu hơn mảnh đất và con người nơi đây.

GỬI BẠN NGƯỜI NGHỆ TĨNH

Ai ơi cà xứ Nghệ
Càng mặn lại càng giòn
Nước chè xanh xứ Nghệ
Càng chát lại càng ngon
Khoai lang vàng xứ Nghệ
Càng nhai kỹ càng bùi
Cam Xã Đoài xứ Nghệ
Càng chín lại càng tươi.
Ông đồ xưa xứ Nghệ
Càng dạy, chữ càng nhiều
Tính tình người xứ Nghệ
Càng biết lại càng yêu.
Ai đi vô nơi đây
Xin dừng chân xứ Nghệ
Ai đi ra nơi này
Xin chân dừng xứ Nghệ.
Nghe câu vè ví dặm
Càng lắng lại càng sâu
Như sông La chảy chậm
Đọng bao thuở vui sầu.
Ăn, xứ Nghệ ăn đặm
Đã nói, nói hết lòng
Đất này bền nghĩa bạn
Đất này tình thủy chung.
Đất này mẹ dạy con
Yêu anh hùng nghĩa khí
Giữ lòng đỏ như son
Nuôi thù sâu tựa bể .
Đất này đất Xô viết,
Đảng mở hội cờ hồng
Tự tuổi vàng đá biết
Mặn mãi tình công nông .
Tình xứ Nghệ không mau
Nhưng bén rồi sâu lắng
Quen xứ Nghệ quen lâu
Càng tình sâu nghĩa nặng .
Ôi xứ Nghệ, xứ Nghệ
Đất cổ nước non nhà
Đã trăm nghìn thế hệ
Vẫn ưa nhút, ưa cà .
Dân thời đại Bác Hồ
Sống xã hội chủ nghĩa
Vẫn dáng dấp ông đồ
Hay chữ lại hay nghĩa .
Ôi tâm hồn xứ Nghệ
Trong hồn Việt Nam ta
Có gì tự ông cha
Rất xưa mà rất trẻ
Giống như Bác của ta
Một người con xứ Nghệ
Một con người xứ Nghệ .
            Huy Cận

*
TIẾNG NGHỆ
Cái gầu thì bảo cái đài
Ra sân thì bảo ra ngoài cái cươi
Chộ tức là thấy mình ơi
Trụng là nhúng đấy, đừng cười nghe em
Thích chi thì bảo là sèm
Nghe ai bảo đọi thì đem bát vào
Cá quả lại gọi cá tràu
Vo trốc là bảo gội đầu đó em
Nghe em giọng Bắc êm êm
Bà con hàng xóm đến xem chật nhà
Răng chưa sang nhởi nhà choa
Bà o đã nhốt con ga trong truồng
Em cười bối rối mà thương
Thương em một lại trăm đường thương quê
Gió Lào thổi rạc bờ tre
Chỉ nghe giọng nói đã nghe nhọc nhằn
Chắt từ đá sỏi đất cằn
Nên yêu thương mới sâu đằm đó em .

                 Nguyễn Bùi Vợi

*

AI VÔ XỨ NGHỆ
Ai vô xứ Nghệ thì vô
Quê hương của các cụ đồ còn đây
Gió lào thổi suốt đêm ngày
Khô cả ngọn cỏ, cành cây bên đường
Không khô chữ nghĩa, văn chương
Trái tim người Nghệ yêu thương dạt dào
Lắm cổ tích, nhiều ca dao,
Tuổi thơ còn đó ngọt ngào lời ru
Người đi viếng mộ Nguyễn Du
Người lên quê Bác đông như hội làng
Và bao điểm đến rộn ràng
Cả vùng văn hóa sông Lam, núi Hồng
Ai vô xứ Nghệ đang mong
Tiếng đồn cá gỗ chỉ trong chuyện cười
Bây giờ cá bạc, tôm tươi
Bãi tắm , khách sạn nghỉ ngơi đàng hoàng
Hoàng Mai cho tới Đèo Ngang
Vinh, gương mặt mới Phượng Hoàng Trung Đô
Ai vô xứ Nghệ thì vô. . .

                     Xuân Hoài

 

*
XỨ NGHỆ


Chập chờn ngủ vẫn nhận ra xứ Nghệ
Tiếng xe lăn khó nhọc triền đồi
Trong hơi gió nghe mặn mòi muối biển
Bụi con đường đất đỏ lấm mồ hôi.
*
Nơi đây cỏ cũng cỗi cằn, khắc khổ
Tựa vai vào vách núi đỡ thiên tai
Mặt gió nóng, lưng đã là bão lụt
Cơm độn khoai, đắp đổi tháng năm dài.
*
Tiếng mộc mạc, nhận ra người xứ Nghệ
Đi muôn nơi, vẫn nói giọng quê nhà
Bền chí lớn, chịu nhọc nhằn, lam lũ
Trên đất nghèo, mơ sải cánh bay xa.
*
Sống tằn tiện, chắt chiu từng hạt muối
Cần hi sinh, hiến hết cả gia tài
Người xứ Nghệ rạch ròi yêu với ghét
Đã hứa rồi, chẳng một chút đơn sai.
*
Đi tìm nhận đồng hương nơi đất khách
Cứ ngỡ như gặp bạn cũ lâu ngày
Một bát gạo cũng sẵn lòng chia sẻ
Chim theo đàn, tay nối những bàn tay.
*
Thật kỳ lạ, mảnh đất cằn xứ Nghệ
Mỗi cổng làng thành trang sử biên niên
Nơi đòn gánh gồng hai đầu đất nước
Nơi sinh ra những hào kiệt, thánh hiền .

                   Nguyễn Huy Hoàng

 

*

LẤY CHỒNG XỨ NGHỆ


Loanh quanh đường của cha ông
Lấy chồng xứ Nghệ thật không muốn về
Cảnh chen tàu và xuống xe
Tưởng như mất hết những gì về yêu
Phải đâu dân Nghệ ưa nghèo
Mấy mươi năm cứ dăn deo quả cà
*
Về quê cho biết mẹ cha
Nhận làng xóm bởi mình là nàng dâu
Sang sông qua mấy nhịp cầu
Khi yêu chưa nghĩ nông sâu đường dài
Theo câu Nghệ Tĩnh mình ơi
Đến đây mới nhận đủ lời giận thương
Bao chàng trai Nghệ tha phương
Yêu quê lại khó tìm đường về quê
Lấy người Nghệ để sẻ chia
Chẳng yếu mềm trước những gì bão giông.
*
Biết là trái nẻo đường vòng
Tình yêu gạn đục khơi trong cho mình
Lấy rồi thôi chẳng thanh minh
Yêu anh, đâu dễ trọn tình với quê.

                  Mai Hồng Niên
 (Theo Hobuinghean.com.vn)

Lần cập nhật cuối ( Thứ tư, 15 Tháng 2 2017 08:10 )  

Thống kê

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay119
mod_vvisit_counterTất cả2056968

Hiện có 59 khách Trực tuyến

Liên kết website